biệt thự mê tình

Bán biệt thự, bán ngay với giá 80 tỷ, có diện tích chuẩn 185m2, vị trí đặt ngay ở Đặng - Biệt thự; Diện tích: 185 m2; Ngõ 2 ô tô tránh; 80 Tỷ. Biệt Thự Mê Tình audio, Mới Cập Nhật: Chương 0014 Kết thúc, Thể loại: Nhất thụ nhất công, hiện đại, ngược thân ngược tâm, HE,Editor: Phong Nguyệt,Beta: Dưa_chan,Truyện xoay quanh một tác gia vì muốn xuất bản cu Biệt thự mê tình – Mạn QuangTác giả: Mạn QuangThể loại: Nhất thự nhất công, hiện đại, ngược thân ngược tâm, HEEditor: Phong NguyệtBeta: Dưa_chan Con mẹ nó!” Ta hung hăng chửi mắng lão thiên gia. Đây đã là lần thứ N ta bị trả lại bản thảo. Không có nhà xuất bản nào nguyện ý xuất bản tiểu thuyết Monaco Novaworld là phân khu biệt thự mới tại dự án Novaland Phan Thiết. Là phân khu siêu hiếm khi nằm tại trung tâm và cao hơn mặt nước biển 60m nên view toàn cảnh biển Phan Thiết. Với số lượng chỉ 120 căn biệt thự nên thu hút rất nhiều khách hàng giàu có quan tâm. Kim Lý, Đàm Vĩnh Hưng hé lộ tình trạng của Hồ Ngọc Hà sau khi biệt thự 30 tỷ bị trộm đột nhập Thông tin biệt thự 30 tỷ đồng của Hồ Ngọc Hà - Kim Lý bị trộm đột nhập lấy đi nhiều tài sản giá trị nhận được sự quan tâm từ dân mạng. Grillschürze Mann Mit Grill Sucht Frau Mit Kohle. Reads 1,056Votes 2Parts 1moon_38Ongoing, First published Nov 08, 2012MatureAll Rights ReservedTable of contentsbiệt thự mê tìnhThu, Aug 5, 2010Get notified when biệt thự mê tình is updated OR If you already have an account, By continuing, you agree to Wattpad's Terms of Service and Privacy partbiệt thự mê tìnhThu, Aug 5, 2010Content GuidelinesYou may also like 42 parts Ongoing Betrayed by the humans she once cared and protected, Gatria's hatred knows no bounds. With the addi... 73 parts Ongoing MatureRebel Simmons was just a girl who was dealt a shitty hand in the game of life. Despite her harsh an... 7 parts Complete Mature1 Southeastern University Series Natosha Jackson is from the south-side slums of Ridgeport. She's... 38 parts Complete *COMPLETED* stands for YOU ONLY LIVE ONCE *** Carter Jones, the school nerd, and Killian... 81 parts Ongoing MatureOn Hiatus as working on other projects that better represent me as a writer, this book is honestly...You may also likebetrayalbadassafricanamericanbadboybdsmMISTRESS OF NATURE 42 parts Ongoing Biệt thự mê tình – Mạn Quang Đệ bát chương Hạ *** Lát sau, vì Đồ Tư Thản Đặc một mình trốn khỏi trại giam nên bị khởi tố, có điều Lan Đế nói hắn đã giao ra một số tiền kếch sù để bảo lãnh, hơn nữa vụ khởi tố mưu sát trước kia cũng đang dần thất bại. Đồ Tư Thản Đặc còn bị tạm giam một thời gian, mà ta cũng bắt nguồn từ một nguyên nhân ích kỷ nào đó đã đáp ứng lời mời của Lan Đế, đến sống nhờ nhà hắn. Lan Đế sống ở một nhà trọ cũng không lớn lắm. Do ta vào ở nên thư phòng của Lan Đế được cải tạo thành phòng ngủ của ta. Ban ngày Lan Đế đi làm ở cục cảnh sát, còn ta ở nhà trông cửa. Tình hình hiện tại của ta căn bản không có khả năng ra ngoài kiếm việc làm, nên việc duy nhất ta có thể làm là lấy bút danh sáng tác vài bản thảo cho một tạp chí vô danh, kiếm chút tiền nhuận bút, giảm ít chi tiêu cho những ngày ta ở nhà Lan Đế. Về phần Đồ Tư Thản Đặc thay ta hoàn thành tiểu thuyết, nhờ vụ kiện lần này giúp cho tiểu thuyết được tái bản, phi thường dễ bán, nhưng ta căn bản sẽ không dùng tới số tiền nhuận bút kếch sù này. Tuy lúc đầu Lan Đế kiên quyết không nhận tiền của ta, nhưng vì ta nhiều lần khẩn cầu nên hắn đành bất đắc dĩ phải nhận. Vô luận tính tình ta ngày trước như thế nào thì giờ cũng đã xảy ra những thay đổi rất lớn. Ta bắt đầu học được cách dễ dàng tha thứ, bình tĩnh mà cư xử với mọi người. Cái tính hơi chút là phát hỏa trước kia giờ đã một đi không trở lại. Đổi lại ta thường dành thời gian trầm tư bên cửa sổ. Có khi chỉ ngồi bên cửa sổ nhìn xuống cũng qua hẳn một buổi sáng. Ta thường nhớ tới chuyện xảy ra ở bệnh viện ngày hôm đó, nhớ tới lúc ấy trong lòng có chút rung động, cùng chân tình dịu dàng kia. Thậm chí có lúc còn nhớ tới Đồ Tư Thản Đặc ở bên tai ta thì thầm, còn có sự âu yếm khiến người khác phải run rẩy, điên cuồng mà lại mê đắm………Nhưng trong lúc vô ý lại nhớ tới cái chết thê thảm của Địch Địch An cùng vị cảnh sát kia, tức thời như một gáo nước lạnh dội thẳng vào ta. Ta hoàn toàn không thể khống chế bản thân không nhớ lại. Ta từng thử để bản thân không ngừng làm việc, nhưng chỉ vừa dừng tay là lại nhớ tới, thứ tình cảm phức tạp khiến ta sợ hãi lại tiếp tục nổi lên trong lòng. Ta hận bản thân như vậy, vò rối mái tóc của chính mình, ta đập đầu liều mạng muốn đem hình ảnh Đồ Tư Thản Đặc trong đầu lẫn trong lòng tất cả vứt đi. Nhưng ta hoàn toàn không làm được, tâm đã phản bội bản thân ta. Giờ ta không còn biết mình nên làm cái gì! Khi ý thức quay về ta liền sợ, sợ đến cực độ, thân thể đã sớm phản bội ta, chẳng lẽ đến tâm cũng như thế sao? Điểm duy nhất đáng để ăn mừng chính là Đồ Tư Thản Đặc không có ở đây, hắn đã không còn có thể đối xử với ta như thế nữa. Nhưng trong lòng lại chịu đủ đau đớn, thống khổ cùng bất đắc dĩ muốn yêu nhưng không cách nào để yêu. Lan Đế rất chu đáo với ta. Công việc của hắn thực sự rất nhiều, cơ hồ mỗi lần trở về đều đã là nửa đêm, ta cũng chưa bao giờ hỏi đến việc công tác của hắn. Lan Đế đối ta rất ôn nhu, bọn ta luôn cùng ngồi tán chuyện phiếm rất hòa thuận, nhưng bọn ta cũng không bao giờ nhắc tới cái tên “Đồ Tư Thản Đặc * Bố Lai Nhĩ”, ai cũng đều kiêng kị cái tên này. “Dương, ngươi lại ngẩn người!” Lan Đế ngẩng đầu khỏi cuốn sách, ánh mắt dừng ở ta đang ngồi ngẩn ra bên lò sưởi. Ta xấu hổ cười cười với hắn. “Dương, ngươi thay đổi rất nhiều, so với trước kia càng ít nói hơn.” Hắn buông sách trên tay, đến ngồi bên ta, bàn tay to thô ráp vuốt ve hai tay ta. Vì đã quá nửa đêm, bốn phía đều im lặng, chỉ còn tiếng thở của bọn ta cùng tiếng lửa cháy lách tách. Một tay Lan Đế phủ lên vai ta, tay kia nhẹ nhàng nắm lấy cằm. Ánh lửa nhu hòa chiếu lên khuôn mặt anh tuấn của Lan Đế, đôi mắt đen láy lóe ra quang mang khác thường. Bầu không khí lãng mạn khiến ta dần dần mất đi phương hướng. Mê hoặc nhìn gương mặt Lan Đế đang tới gần, nhận thấy hắn hôn lấy môi ta. Ta không có phản kháng, bởi ta có chút hoang mang, không biết cảm giác chính mình là gì, mà trong mắt Lan Đế, hành động của ta không khác nào là ngầm đồng ý. Hắn từ hôn môi dần trở thành hôn nồng nhiệt tràn ngập mùi vị tình dục, nụ hôn như muốn thiêu đốt tất cả này khiến ta cảm thấy quen thuộc, dần dần bị hút vào. Hô hấp bọn ta bắt đầu trở nên gấp gáp, trong không khí lờ mờ xuất hiện tư vị tình dục. Đôi tay nóng rực của Lan Đế vuốt ve bờ lưng đã sớm trần trụi của ta, vì thường phải dùng súng, trên tay Lan Đế có một vết chai cứng cứng, bàn tay thôi ráp chậm rãi từ sau lưng di chuyển về phía trước. “Dương!” Lan Đế không kìm được gọi tên ta, chính lúc này hắn cũng gọi cả thần trí đã lạc bước nơi nào của ta trở về. “Lan Đế, thực xin lỗi. Chúng ta không nên như vậy!” Ta tránh né khỏi sự vuốt ve cùng ôm ấp của hắn. “Sao vậy, Dương?” Lan Đế bị ta đột ngột cự tuyệt mà lâm vào tình cảnh xấu hổ. “Ta…….Ta chưa có chuẩn bị gì cả! Ta cần thêm thời gian!” Ta phát hiện cơ thể mình bài xích thân mật với Lan Đế. “Ta hiểu. Nhưng ta không muốn tiếp tục lừa gạt chính mình nữa. Ta thích ngươi. Ta hy vọng ngươi có thể quên hắn, hoàn toàn quên hắn, cho bản thân có thêm một cơ hội đồng thời cũng để ta có một cơ hội. Dương, được chứ?” Hắn buồn bã cúi đầu, thanh âm có chút trầm xuống. Ta hiểu hành vi của ta đã gián tiếp làm tổn thương hắn. Yên lặng không nói gì, ta chỉnh lại quần áo rồi kích động trốn vào phòng, trống ngực đập thình thịch báo hiệu nỗi bất an nổi lên trong lòng. Biệt thự mê tình – Mạn Quang Phiên ngoại Trung Tới 11 giờ ta mới được ngồi vào máy nên làm xong muộn quá. Mọi người thông cảm nha 😀 Tin đồn nhảm ở đâu cũng có, dù là trong bệnh viện, nơi mà người ta luôn phải giành giật sự sống từ tay thần chết cũng không phải ngoại lệ. Truyền thuyết về người bệnh bí ẩn kia nghe mà rợn cả người. Mỗi ngày bệnh viện đều phải ngăn cản sự quấy nhiễu của bên ngoài, nhất là đám phóng viên lũ lượt kéo tới. Một là quý tộc Anh quốc và cũng là ông trùm – Đồ Tư Thản Đặc * Bố Lai Nhĩ * Phùng * Đức La, một lại là tiểu thuyết gia trẻ nổi tiếng, đầy hứa hẹn – Cừu Đức * Dương. Quan hệ giữa họ lúc đó không chỉ vô cùng ám muội, mà bọn họ còn bị cuốn vào một vụ cảnh sát bắt cóc con tin, cố ý đả thương rồi sau đó tự sát. Mỗi một vụ trong đó cũng đã đủ để cánh nhà báo nháo thành một đoàn, huống chi tất cả đều xảy ra cùng một lúc. Nếu không nhờ gia thế khổng lồ sau lưng Đồ Tư Thản Đặc, chuyện này đủ khả năng chấn động toàn nước Mĩ, vụ án này hẳn sẽ giành được vị trí đầu tiên trên các tờ báo lớn. “Sao vậy?” Đa Đức tay cầm một ly cà phê đi về phía ta, trên mặt vẫn luôn nở nụ cười ân cần. “Không có gì!” Ta bóp nhẹ chỗ mày đang nhíu lại, giải tỏa cảm giác mệt nhọc cùng phiền toái. “Cừu Đức * Dương thế nào rồi?” Khi ta biết cậu người Hoa xinh đẹp kia chính là Cừu Đức * Dương, hơn nữa lại vừa khéo, Đa Đức chính là bác sĩ chăm sóc cho cậu ta, liền mau chóng muốn biết tình trạng của cậu ấy. “A? Thế nào a? Bác sĩ Sa Luân vừa vĩ đại vừa lãnh khốc của chúng ta từ lúc nào lại biết quan tâm đến bệnh nhân vậy?” Giọng nói có chút châm biếm – điểm này cũng chính là lý do ta không muốn hỏi hắn. “Ta chỉ là tò mò thôi!” Ta hướng hắn trừng mắt. “Cậu ta vẫn đi được! Vị cảnh sát kia cũng quá tàn nhẫn đi, cứ vậy đem mắt cá chân cậu ta đánh gãy. Hơn nữa cả trên người lẫn trên mặt đều phủ đầy vết thương, vô cùng thê thảm.” Nói xong, tính thương người của Đa Đức bắt đầu nổi lên, đôi mắt màu lam dần dần đỏ lên đầy lửa giận. “Là vậy a!” Trong đầu ta thoáng hiện bóng dáng một người mỗi ngày đều chống nạng, đi tập tễnh đến phòng chăm sóc đặc biệt, lẳng lặng đứng nhìn Đồ Tư Thản Đặc. Không nói một lời, càng không có đáp trả, cứ lặng yên chờ đợi một ngày kỳ tích xuất hiện. “Sa Luân, ngươi không sao chứ?” Lại là ánh mắt khiến ta phải chói mắt kia, tràn ngập lo lắng cùng một tia khác thường mà đó giờ chưa một lần lảng tránh khỏi ta. “A, ngươi giúp ta nói với cậu ấy, buổi tối ta sẽ sắp xếp cho cậu ấy gặp Đồ Tư Thản Đặc.” Ta đột nhiên muốn thực hiện lời hứa mà lúc trước đồng ý với Dương, muốn để cậu ấy có thể nhìn Đồ Tư Thản Đặc trước sau vẫn ngủ say. “Được thôi.” Đa Đức cười hùa theo. “Ta đi trước!” Uống một ngụm cà phê trong tách của mình, ta mặc áo blouse trắng vào rồi rời khỏi phòng nghỉ. Lại một lần nữa ta hèn nhát chạy trốn, nhưng phía sau ánh mắt nóng rực vẫn một mực nhìn theo bóng lưng ta rời đi, cho đến khi biến mất nơi cuối hành lang. *** Đêm đã khuya nhưng trong bệnh viện đèn vẫn sáng trưng. Công việc của ta vẫn như cũ. Chậm rãi đi trên dãy hành lang dài. Hôm nay ban đêm ở bệnh viện đặc biệt im ắng, ngọn đèn sáng choang có hơi chút làm cho người ta mờ mắt. Trước mặt vẫn là cảnh tượng quen thuộc. Bóng lưng màu trắng tựa như bạch ngọc được khảm lên tấm kính lớn. “Bác sĩ!” Thanh âm hơi khàn khàn trầm thấp giống như tiếng đàn violoncello được tấu lên thực dễ nghe. Những vết máu tụ trên mặt cũng dần dần nhạt bớt, chỉ còn lại những dấu hồng nhợt nhạt, nhưng duy chỉ đôi mắt sâu tựa hồ kia vẫn thủy chung mông lung đầy mê hoặc một tầng bóng mờ mà chân thành. Ta hướng cậu ta vẫy vẫy tay, ý bảo cậu cùng ta đi vào. “Vào đi!” Ta đẩy cánh cửa phòng chăm sóc đặc biệt ra, tiếng cửa nặng nề tựa như sông ngân cản trở cặp tình nhân gặp nhau, ta thấp giọng gọi cậu. Cậu chống nạng, từng bước một đi về phía ta. Cánh tay thon dài dường như không chống đỡ nổi trọng lực toàn thân mà hơi hơi run rẩy. Là vì xúc động hay vì bi thương? Ta đứng trước giường bệnh đợi, nhìn cậu bởi vì hưng phấn mà đôi môi lạnh run cùng đôi mắt dưới ngọn đèn mờ mịt lại sáng lên như những ngôi sao, tựa như mặt nước gợn sóng phản chiếu ánh sáng từ ngọn đèn nhỏ kia. Cậu khó khăn đi tới đầu giường,tầm mắt trước sau vẫn luôn đặt trên thân thể người nằm trên giường, chưa từng rời khỏi. “Tôi có thể chạm vào hắn không?” Vẻ mặt khẩn cầu ấy khiến người ta không thể cự tuyệt. “Ân, có thể. Có điều phải cẩn thận cái ống trên người ngài ấy.” Ta gật gật đầu, thuận tiện nhắc nhở một câu. Ngón tay mảnh khảnh xoa lên hai má Đồ Tư Thản Đặc, dùng lòng bàn tay mà nhẹ nhàng dao động, là vuốt ve mà cũng như đang nâng niu một thứ đồ dễ vỡ. Bốn phía đều yên lặng, chỉ có tiếng “đô đô” từ mấy thiết bị xung quanh. Ngón tay theo hai má vuốt xuống dưới cằm, sau đó lại xoa lên cái trán rộng của người kia, lướt qua hai hàng lông mi, lại tiếp tục vuốt ve chơi đùa với đôi mắt vẫn nhắm từ đầu. Lúc này ngón tay dừng lại, dường như hắn hy vọng mí mắt của người kia cảm nhận được sẽ mở lên, canh chừng tâm hồn ngủ say của cậu như trước kia. “Vì cái gì ngươi còn không tỉnh lại đi?” Cậu thì thào chất vấn, thanh âm rên rỉ nhuốm phần chua xót. Ngón tay lướt qua sống mũi cao thẳng của người kia, quét nhẹ lên đôi môi không chút huyết sắc. “Ngươi đã đồng ý với ta, sẽ không để ta lại một mình………….” Thanh âm khàn khàn nghẹn ngào lại không thể ra tiếng, tiếng nức nở bi thương làm lòng người phải đau xót. “Đồ Tư Thản Đặc…….” Cậu thì thầm gọi tên anh ta, cho dù anh ta không thể nghe, cho dù anh ta không thể thấy, cho dù anh ta không thể tỉnh lại. “Ta nói rồi. Nếu ngươi chết, cho dù phải xuống địa ngục ta cũng sẽ lôi kéo ngươi……..” Cậu vẫn thì thào tự nói. Đôi vai gầy yếu run rẩy, tựa như chiếc lá rụng trước gió thu. “Không được bỏ lại ta……… một mình!” Dương khóc. Không phải kiểu khóc thút thít, cũng không phải khóc kêu, chỉ có những giọt lệ rơi xuống, nhưng so với tất cả tiếng khóc lại bi ai hơn bội phần. Nước mắt cứ từng giọt từng giọt lăn xuống, giống như thủy tinh vừa sáng vừa trong ngần, rơi xuống gương mặt Đồ Tư Thản Đặc, rơi xuống khăn trải giường, nổi lên những vầng nước xinh đẹp – một vẻ đẹp đầy thê lương. “Loảng xoảng lang ~” nạng chống rơi xuống đất, vang lên tiếng động lanh lảnh. Hai tay Dương che đi mặt mình, chậm rãi tới gần Đồ Tư Thản Đặc. “Ta……. yêu……… ngươi……..” Dương cúi xuống, ngón tay trắng nõn dị thường lại xoa lên môi Đồ Tư Thản Đặc, dao động, si mê nhớ kỹ lời thề tựa như chú ngữ. “Ta chưa từng yêu như yêu ngươi bây giờ.” Tình cảm như xé rách tâm can khiến người ta phải đau lòng. Đôi môi đỏ tươi tựa cánh hoa của cậu nhẹ đặt lên khóe miệng người kia. “Tỉnh lại mau đi!” Cậu kề sát bên tai Đồ Tư Thản Đặc. “Ta sẽ không để ngươi ngủ lâu quá đâu.” Trong lòng dường như bị dao cắt. Không khí bi thương lan tỏa khắp phòng khiến ta có chút hít thở không thông, đau đớn xuyên vào cốt tủy làm cho ta mờ mắt, nước mắt hòa vào tấm ra giường làm người ta không thể nắm bắt – giống như vận mệnh không thể đoán biết. Ta không biết bọn ta rời khỏi phòng chăm sóc đặc biệt như thế nào. Ta chỉ biết ta đã đỡ Cừu Đức * Dương về tới phòng bệnh của cậu. Nhưng những giọt nước mắt trong suốt lại khắc sâu trong tâm ta mãi không tiêu tán, nụ hôn dịu dàng, tiếng gọi thâm tình cùng đôi mắt ngập nước đều như ngọn đao đâm vào trí óc ta, vĩnh viễn để lại vết thương. Từ sau ngày đó, tối nào ta cũng để Dương vào phòng chăm sóc đặc biệt thăm Đồ Tư Thản Đặc, thậm chí có khi là ban ngày ta cũng đồng ý để Dương ở lại nơi đó. Dần dần, thời gian Dương ở phòng chăm sóc đặc biệt còn nhiều hơn ở phòng bệnh của chính mình. Từng giây từng phút Dương đều ngồi bên giường bệnh, lẳng lặng nhìn gương mặt ngủ say của Đồ Tư Thản Đặc, thậm chí có lúc còn thì thầm nói chuyện với anh ta. Gần như tất cả mọi người đều nghĩ rằng Dương đã quá u mê rồi, nhưng chỉ có ta hiểu rõ đó là tình cảm sâu sắc tới khắc cốt minh tâm. thanden Ta đã soát lại, chương 7 hạ của ta vẫn hoàn toàn bt, ko hề do xấu hổ mà trốn đi đâu, bạn kiểm tra lại xem. Bánh Bao Cám ơn nàng đã an ủi ta. chậc, mỗi lần gõ tên nàng là ta chảy nước miếng Tiny Hì, ta thấy tội lỗi vì để các nàng thức muộn vậy a. Hỏng hết nhan sắc >”< Biệt thự mê tình -Mạn Quang Đệ nhất chương hạ Hình như chương đầu ta chia không đều hay sao mà ta thấy nó ngắn hơn phần thượng! “Thực xin lỗi, ta thật sự không biết!” Ta đối “Lịch sử” của biệt thự thực chấn động, bất quá cũng khó trách. Nếu ông chú chưa một lần gặp mặt của ta đem tòa biệt thự lưu cho ta, hẳn là không phải cái gì đáng giá. Vì ta không chịu hạ giá tiền thuê nhà nên giao dịch này tự nhiên là không thành. Vội vàng tiễn cặp vợ chồng Ước Hàn tốn về. Ta bắt đầu điên cuồng rà soát toàn bộ biệt thự, hi vọng có thể tìm ra căn cứ chính xác làm cho ta tin vào câu chuyện xưa của Ước Hàn Tốn thái thái. Chính là cái gì ta cũng lục không ra, trừ bỏ lớp tro bụi bên ngoài thì ta cũng không tìm được cái gì. Từ từ, đó là cái gì? Ta phát hiện ở góc tường chứa tạp vật mặt sau tựa hồ có cái gì đó. Ta hiều kỳ đẩy tạp vật ra. “Ôi trời đất ơi!” Trên vách tường nguyên một mảng màu đỏ sậm như máu. Ta vươn tay chạm vào, kia quả thật là vết máu, vì trải qua một thời gian dài dần biến thành màu đỏ sậm. Ta cảm thấy mình như đang đứng trong hầm băng, cả người lạnh run. Lúc này ta mới hiểu được di sản của ta là bởi người khác không muốn rời tay mà bất đắc dị phải bố thí. Đột nhiên ta có cái ý tưởng, chi bằng đem vụ án giết người này viết thành tiểu thuyết. Ý tưởng táo bạo này nhất thời làm tinh thần ta phấn chấn tột độ, tiếp đó ta bắt đầu suy nghĩ về tiểu thuyết. Sau vài ngày, ta vội vàng chạy tới thư viện tìm đọc báo chí địa phương từ ba năm trước đây, không ngừng thu thập tư liệu. Khi tất cả đều chuẩn bị thỏa đáng, ta bắt đầu viết tiểu thuyết. Theo tư liệu ta sưu tập được Năm 1999, cả gia đình Cách Lâm, từ cha mẹ đến đứa con lớn nhất mới 5 tuổi cùng đứa con gái vừa tròn 5 tháng, toàn bộ mất tích. Ở biệt thự trừ bỏ tìm được vết máu bên ngoài thì cái gì cũng không có. Theo cảnh sát phỏng đoán, bọn họ rất khó có hy vọng còn sống. Nhưng có rất nhiều người đồn rắng họ là bị kẻ sát nhân giết hại, thậm chí có người còn nói do oan hồn bất tán gây nên. Như thế, biệt thự này trở thành địa điểm xấu. Và ta nghĩ tới một giả thiết tuyệt vời, tỉ như chính mình là hung thủ, lấy ngôi thứ nhất để viết tiểu thuyết này. ta tin loại thủ pháp này nhất định sẽ hấp dẫn được độc giả, đồng thời cũng sẽ hấp dẫn nhà xuất bản. Vì chuyên tâm sáng tác mà ta cơ hồ không ăn không ngủ, một ngày một đêm, ta liều mạng gấp gáp hoàn bản phác thảo. Trong lúc này không có ai đến quấy rầy, ta lúc đầu còn không để ý, sau túi tiền của ta từng chút từng chút một trống rỗng thì ta bắt đầu ý thức được sợ là sẽ không ai nguyện ý thuê biệt thự này. Mà hiện tại thuê cũng không có người muốn huống chi là mua! Tòa biệt thự này cho thuê không ai mướn, bán không ai mua, vậy thì nó đối ta mà nói có công dụng gì a? May mà ta đã viết tốt mấy chương và tiết , nếu được nhà xuất bản nhìn trúng, sinh hoạt phí tuyệt đối không còn là vấn đề. Trời vừa sáng là ta liền tỉnh, hôm nay là ngày ta sẽ cùng nhà xuất bản gặp mặt. Ta đeo thắt lưng mới, hy vọng có thể được bọn họ ưu ái. Khi ta chuẩn bị xuất môn, bỗng nhiên ở cửa xuất hiện một nam nhân trẻ tuổi, thân hình cao lớn đang định ấn chuông. “Xin chào, ta tên là Tư Đồ Thản Đặc * Bố Lai Nhĩ, ta xem trên cửa để bảng có phòng cho thuê’ nên định tiến vào xem một chút!” Ánh mắt màu xanh biếc của nam nhân trẻ lộ vẻ thành khẩn nhìn ta, người thanh niên này thật sự rất cao, ta cao 176cm đã được gọi là cao rồi, vậy mà bây giờ ta chỉ đứng đến cằm hắn. “Thực xin lỗi, Bố Lai Nhĩ tiên sinh. Ta hiện tại phải ra ngoài, ngươi có thể cho ta xin số điện thoại được không? Chờ ta trở về sẽ tái gọi người định thời gian, có thể chứ?” Hắn tới thật không đúng lúc. “A, không sao! Là ta quấy rầy rồi!” Hắn vừa nói vừa viết ra dãy số để liên hệ. *** “Thực xin lỗi, ta muốn gặp tiểu thư Địch Địch An. Thỉnh ngài thông báo giúp ta.” Ta tìm tới nhà xuất bản, vị tiểu thư Địch Địch An ta vừa nói là chủ của nơi này, rất nổi tiếng trong giới xuất bản. “Thực xin lỗi, nàng không thể gặp ngươi!” Đã là lần thứ tư bí thư nói với ta như vậy. Xem ra vị tiểu thư Địch Địch An kia là không muốn gặp ta. “Xin ngươi nói với nàng, tiểu thuyết này là chuyện có thật. Không có nửa điểm giả dối…” Ta đối vị bí thư này thổi phồng sự thật, lấy lí do có khả năng nhất hấp dẫn tiểu thư Địch Địch An phải gặp ta. “Đây là Dương tiên sinh? Mời vào!” Tiểu thư Địch Địch An mở cửa ra xuất hiện trước mặt ta. Nàng rốt cục chịu gặp mặt ta, ta hưng phấn cực kỳ, bởi vì này có ý nghĩa tác phẩm của ta mới mẻ, có thể được nhận. “Ngươi nói tiểu thuyết này là chuyện có thật?” Địch Địch An hỏi lại ta. “A? Đúng vậy!” Ta đã không còn đường lui, phải tiếp tục nói dối. “Lấy ra cho ta xem xem!” Địch Địch An tiếp nhận bản nháp của tiểu thuyết, cẩn thận đọc. Ta thực khẩn trương, không dám nhìn sắc mặt của nàng, ánh mắt hướng đến ngón tay của chính mình. “Không tồi! Thật ra phải nói là quá tuyệt vời!” Tiểu thư Địch Địch An rốt cục đã xem xong tiểu thuyết của ta, nàng có vẻ rất kích động! “Dương thân mến, ngươi nó đó là chuyện có thật?” “Này…” Ta cuối cùng cảm thấy nói dối không tốt. “Ta hiểu rồi, là chính hung thủ nói với ngươi đi! Quá tuyệt vời. Tiểu thuyết này của người sau khi được tuyên truyền nhất định sẽ gây xôn xao quần chúng.” Địch Địch An căn bản không nghe ta giải thích, một hồi tự biên tự diễn. “Chúng ta nhất định thành công, tin ta đi Dương!” Ta đã không còn lời nào để nói, vì trong miệng nàng phát ra hai chữ “Thành công” với ta quả thực hấp dẫn. Kết quả của bữa cơm trưa là Địch Địch An sẽ đáp ứng cho ta một tháng thù lao. Như thế đối ta mà nói chính là sự khích lệ to lớn, thượng đế hẳn là ở nơi nào đó nguyện ý phù trợ ta. Ta đau khổ sáng tác đã hai năm, rốt cục cũng đạt được thắng lợi vẻ vang. Cứ như vậy vừa không phải bán biệt thự cũng không cần tìm người thuê nhà, có được tiền nhuận bút kia thì đã đủ để ta chuyên tâm sáng tác rồi. Về đến nhà, ta tìm số điện thoại định gọi từ chối Bố Lai Nhĩ tiên sinh. “Đinh linh linh” “Xin chào, ta là Cừu Đức * Dương.” Ta cầm lấy điện thoại. “Ta là Địch Địch An!” Thanh âm nàng chất chứa vẻ phấn chấn. “Là tiểu thư Địch Địch An, có chuyện gì vậy?” “Thực có lỗi, Dương tiên sinh. Vì tài chính có chút vấn đề, chỉ sợ chi phiếu phải hơn một tháng nữa mới có thể trả.” Địch Địch An mang đến cho ta cái tin tức xấu. “Thế tháng tiếp theo ngươi nghĩ ta sống ra sao? Ta đã hết sạch tiền rồi!” Ta cảm thấy chính mình đang nổi trận lôi đình, không ngờ nàng là loại nữ nhân lật lọng! “Phi thường xin lỗi ngươi, nhưng tiểu thuyết của ngài chúng ta đang tính toán xuất bản!” Địch Địch An lần nữa hướng ta tỏ vẻ xin lỗi. “Biết rồi, ngươi làm mau đi!” Ta hết nói nổi rồi. Bản quyền tiểu thuyết đã bán cho bọn họ, ta không thể tìm đến nhà xuất bản khác. “Thật sự phi thường có lỗi, ta sẽ mau chóng cấp cho ngươi chi phiếu!” Hiện giờ ta không thể không tìm người nguyện ý thuê nhà, ít nhất cũng phải tìm được chi phí lo liệu cho cuộc sống phía trước. Vốn ta nghĩ từ chối Bố Lai Nhĩ tiên sinh, nhưng hôm nay nhất định phải gọi điện hẹn hắn đến xem phòng ở. Biệt Thự Mê Tình Tác giả Mạn Quang 10 chương 3 phiên ngoại Thể loại Hiện đại, ngược thân, ngược tâm, RAPE, bá đạo biến thái sát nhân công x nóng nảy thụ thấy thụ hơi nhược =.= nhưng được đoạn cuối khá cường Editor Phong Nguyệt Beta Dưa_chan Bộ này rất nổi tiếng, đã edit hoàn từ lâu lắm rồi nhưng 1 con không bao giờ đọc ngược như mình giờ mới mó tới v hôm qua lên cơn M, thèm ngược Mình cũng đọc được ngược nhưng mà đa số là ngược thân, ngược tâm thì ngắn thôi, mính đã đọc Ác Mộng – Điển Y và Ô Hắc – Hắc Sắc Cấm Dược. Nói là ngược chứ mình thấy 2 truyện này nhẹ hều công thì yêu thụ thôi rồi chẳng qua cách diễn đạt nó chưa chuẩn + thụ bị RAPE nên mới thành ngược tâm, đặc biệt là Ô Hắc, rất ấn tượng nhưng np, khẩu vị nặng. Lại lan man rồi, giờ nói về câu chuyện này, nói thật thì mình không thích truyện này lắm =.= Công thì rất cường nhưng thụ thì hơi nhược, mà nhược thụ là cái mình ghét nhất trong những cái ghét = Em thụ tên là Andrew Yang, 1 nhà văn chưa thành công, trong lúc sắp chết đói thì em được ông chú cho 1 căn biệt thự. Em hớn quá dọn qua đó ở luôn. Căn biệt thự này có lịch sử rất hào hùng, 1 nhà 4 người chết cả 4, không tìm được hung thủ, chỉ có duy nhất 1 vết máu vẫn chưa được lau trong nhà Yang quyết định viết 1 câu chuyện, dưới ngôi sát thủ, kể lại vụ án bí ẩn này. Sau đó bạn công, tên khó nhớ lắm, đến thuê nhà Yang. Sau đó là chuỗi ngày chung sống hạnh phúc của 2 người. Mọi việc có lẽ sẽ êm đềm nếu Yang không vào phòng công và tìm thấy 1 đoạn ghi âm tiếng hét kinh hoảng của phụ nữ và trẻ nhỏ. Từ đó em bị công ngày ngày đè ra RAPE Truyện của em cũng do công viết cho luôn, thành công vang dội v Em này bị chứng Stockholme nặng luôn = sau những ngày tháng RAPE, em được cứu ra nhưng bối cảnh của công rất hoành tráng, lại không ai tin em bị RAPE nên công được thả. Trớ trêu thay, thằng thám tử duy nhất cứu giúp em lại chỉ muốn lợi dụng em để bắt công do anh công giết người yêu của bạn thám tử. Đây là đam mỹ nên hiển nhiên sau khi thông suốt, thấy công bị đâm máu me đầm đìa, Yang đã biết mình yêu anh và nổ súng đoàng ~ giết bạn thám tử nhưng bạn thám tử sống dai và bắn cho anh công 1 shot HE nên là đến cuối phiên ngoại thì anh tỉnh lại và 2 người hạnh phúc ~ Anh công có vẻ rất thâm tình, nhưng mà mình không hiểu sao tự dưng anh ý điên cuồng vì Yang thế tình yêu của 2 người sẽ thiêng liêng hơn nếu bớt khoản nhục dục đi tại công đam mê Yang sau khi đã xỏ xiên anh này chán chê =.= Cả truyện cũng có thể nói là H văn vì H dày nhưng không hot quá = cả ngày cứ đè nhau ra RAPE RAPE RAPE v Vì điểm này mình chả thấy câu chuỵện này có gì sâu sắc mà rất Bullshit = Em thụ thì sau khi bị quần thì cảm động trước những câu nói của anh công nên cũng đổ Câu chuyện ngắn, đơn giản, thế mà chả hiểu sao lại rất nổi tiếng ý, kiểu mình thấy hủ nào đọc ngược cũng mần qua truyện này rồi =.= Dịch tốt, mình rất thích, cảm ơn bạn Phong Nguyệt và Dưa_chan đã edit/beta truyện. Truyện không phải gu mình lắm nên review dừng ở đây nhé! Chủ yếu bật mí nội dung cho các bạn thôi 3 Post navigation

biệt thự mê tình