quán mì tư ca

Camera quan sát. CAMERA MINH TÂM 24H - Mang đến các giải pháp camera quan sát cho các hộ gia đình, cá nhân, cửa hàng, công ty và cả các doanh nghiệp. Camera Minh Tâm luôn luôn sẵn sàng đáp ứng mọi nhu cầu cho các Quý Khách Hàng. Hỗ trợ tư vấn => Khảo sát công trình => Đưa ra những Corporate Profile. CBRE is the world's largest commercial real estate services and investment company, with the #1 global market position in leasing, property sales, outsourcing, property management and valuation. Quán cà phê . Trách nhiệm. Về chúng tôi Bánh mì sandwiches; Thức uống. Thức uống Espresso; Thức uống với Sôcôla; Cà phê Xay Frappuccino® Chính sách về quyền riêng tư; Câu hỏi thường gặp chương trình Starbucks Rewards™ Vai trò của Quan hệ Nhà đầu tư (IR) trong việc Tối đa hóa Giá trị Doanh nghiệp. Công cụ đầu tư . VietstockUpdater; VietstockFinance. Truyền thông tài chính . Banner Ads; Online PR; Quan hệ nhà đầu tư; Báo cáo phân tích. Dữ liệu tài chính . DataFeed - Dữ liệu tài chính tích hợp chuyên Người khai hải quan sử dụng chữ ký số để đảm bảo tính pháp lý Bkav Core CA là giải pháp nền tảng toàn diện, có thể tích hợp trong suốt 0101360697 do Sở Kế hoạch đầu tư thành phố Hà Nội cấp ngày 17/04/2003 Điện thoại: 02437632552 Email: Grillschürze Mann Mit Grill Sucht Frau Mit Kohle. Reads 222,690Votes 15,447Parts 22Complete, First published Feb 15, 2019Table of contentsFri, Feb 15, 2019Sat, Feb 16, 2019Thu, Feb 21, 2019Mon, Feb 25, 2019Mon, Feb 25, 2019Mon, Mar 4, 2019Wed, Mar 13, 2019Thu, Mar 14, 2019Sun, Apr 21, 2019Wed, Apr 24, 2019Mon, Apr 29, 2019Mon, Apr 29, 2019Mon, Apr 29, 2019Wed, May 1, 2019Wed, May 1, 2019Wed, May 1, 2019Wed, May 1, 2019Fri, May 3, 2019Fri, May 3, 2019Sun, May 5, 2019Sun, May 5, 2019Quán mì Tư Ca - 20 Toàn Văn HoànSun, May 5, 2019Tên truyện Quán mì Tư Ca. Tác giả Sơ Hòa Chuyển ngữ Magic Bean Thể loại Hiện đại, dịu dàng sủng nịch công X rộng rãi lạc quan thụ, cưng chiều lẫn nhau, ấm áp, có thịt, nhẹ nhàng, quân nhân, HE. BẢN EDIT CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ VUI LÒNG KHÔNG ĐEM ĐI NƠI KHÁC ☆ GIỚI THIỆU ☆ Trong một lần làm nhiệm vụ, thụ bị trọng thương sau đó mất trí nhớ nên tinh thần không ổn định. Công từ bỏ tương lai sáng rực, dứt khoát xuất ngũ cùng thụ, giúp thụ điều trị khôi phuc, hoạn nạn có nhau. Truyện về một đôi lính đặc chủng nghèo giải ngũ, không có tình tiết kịch tính, chỉ có nhẹ nhàng thoải mái. Là câu chuyện tình yêu bình dị giữa ông chủ quán mì và ông chủ tiệm trái cây.36ấmáp Quán mì Tư Ca Chương 18 Từ đó về sau, mỗi khi Nguyên Tư đến làng Đại Học mua sách cũ, bên cạnh đã có Chu Trản làm bạn. Làng Đại Học thanh niên chiếm đa số, hai người 26 tuổi, nắm tay đi giữa nhóm sinh viên. Bởi vì tướng mạo và khí tức quân nhân xuất chúng nên lần nào cũng gây chú ý. Balo đựng sách thì Chu Trản vác, trên tay Nguyên Tư cầm cùng lắm chỉ là điện thoại hoặc là coca, cậu khom lưng lựa chọn sách trong tiệm, chọn xong thì cầm bằng một tay, nhưng đảo mắt đã bị Chu Trản lấy đi. Mua sách xong, nếu như trời còn sáng thì Nguyên Tư sẽ kéo Chu Trản đi dạo trong sân trường, giả dạng sinh viên. Hẹn hò như người ta, chơi một trận bóng rổ hoặc đá banh, sau đó lau mồ hôi, đi ăn món cơm tây hải sản nổi tiếng nhất làng Đại Học này. Xuất ngũ được một năm, trừ việc ký ức chưa được khôi phục thì sức khỏe và trạng thái tinh thần của Nguyên Tư đã giống như người bình thường. Tuy tính cách không hoạt bát cởi mở như xưa, thân thủ cũng không còn nhanh nhẹn như trước đây, nhưng Chu Trản đã cảm thấy mãn nguyện rồi. Mọi thứ đều phát triển theo chiều hướng tốt đẹp, không chừng một ngày nào đó, Nguyên Tư ngày xưa sẽ trở lại. Mà dù cho không trở lại được cũng không sao, Nguyên Tư bây giờ cũng là người mà anh sẽ quý trọng cả đời. Cơm tây hải sản có hơi đắt, nhưng mùi vị lại rất ngon, mỗi ngày vào giờ cơm đều đông nghịt người. Nguyên Tư lúc mới ăn lần đầu đã mê muội, sau đó mỗi lần tới đây mua sách đều muốn ăn tiếp. Chu Trản từ trước đến giờ không có hứng thú với cơm Tây, nhưng thấy Nguyên Tư kích động chạy đi bắt số, liền cảm giác dù có đợi 100 người nữa anh cũng bằng lòng. Trên đường về nhà, Nguyên Tư thường ngủ gà ngủ gật. Khi đó bọn họ mới vừa mua xe, nhưng Nguyên Tư lại muốn ngồi tàu điện tới làng Đại Học, nói như vậy mới có phong phạm của học bá. Ban đầu Chu Trản không hiểu, nhưng anh vẫn cùng cậu ngồi tàu điện về nhà. Trong xe không biết bao nhiêu người, Nguyên Tư vì ăn quá no ngồi một lúc liền thấy mệt, dựa lên vai anh ngủ gà ngủ gật. Anh đặt balo bên chân, khi tàu điện chạy vào hầm, cửa sổ kính màu đen đối diện phản chiếu như một chiếc gương. Anh nhìn mình và Nguyên Tư trong tấm kính, cảm thấy rất giống một đôi sinh viên cuối tuần về thăm nhà, anh là sinh viên ngành thể thao, còn Nguyên Tư thì giống như học bá ngành kỹ thuật. Nếu như không nhập ngũ, nếu như đều thi lên Đại Học, anh và Nguyên Tư năm 18 tuổi có khả năng tạo thành một mối tình học đường hay không? Là ai vừa gặp đã yêu? Là ai theo đuổi ai, ai là người tỏ tình trước? Suy nghĩ một chút, khóe môi anh cong lên, học đường cũng được, quân doanh cũng được, dù sao anh và Nguyên Tư nhất định sẽ quen biết nhau, sau đó cùng nhau trải nghiệm cuộc sống này. Sách trong thư phòng dần dần nhiều hơn, giấy nháp, sổ tay cũng không ít. Chỉ là trong só đó, quyển dày nhất đẹp nhất lại không hề ghi chép kiến thức bên trong, mà là ghi chép lại những điểm tốt của Chu Trản. Nguyên Tư đa phần ở nhà một mình, “Quán mì Tư Ca” đã vào quỹ đạo, tuy chỉ bán mì sợi nhỏ nhưng thu nhập hoàn toàn đủ để hai người chi tiêu hằng ngày. Chu Trản không cho cậu ra ngoài làm việc nên ngoại trừ đọc sách ra thì cậu chạy bộ trong chung cư, rèn luyện thân thể, mỗi ngày trước khi ngủ lấy lý do “Đang giải đề đừng quấy rầy” mà nhốt Chu Trản ngoài cửa, rồi lén rút nhật ký ra ghi lại những lời tâm tình Chu Trản nói, món ăn anh làm, còn rất nhiều việc lặt vặt không đáng kể, đều viết từng điều lên sổ, sau đó trước khi Chu Trản cầm ly sữa bò ấm tới thì giấu đi. Nhưng cũng không lâu lắm, lúc Chu Trản dọn dẹp thư phòng đã phát hiện ra quyển nhật ký của cậu học sinh tiểu học này. Trang bìa quyển sổ viết Trản Trản rất tốt với mình. Ngón tay Chu Trản run lên, càng lật về sau ngực càng nóng, ngay cả hốc mắt cũng bắt đầu đỏ lên. Những chuyện liên quan tới anh, Nguyên Tư hầu như đều viết xuống, vụn vặt đến mức làm người ta bật cười. Nhưng anh lại không cười nổi. “Trản Trản rời nhà rất sớm, lo mình ngủ dậy không mang vớ nên hay nhẹ chân nhẹ tay giúp mình mang trước, lòng bàn tay của ảnh rất ấm.” “Tối qua tản bộ thấy bên đường có bán món tiết canh, rất muốn ăn nhưng Trản Trản nói bẩn, nhưng hôm nay lại nấu cho mình ăn, rất ngon.” “Trản Trản nói mình rất giống học bá.” “Tối hôm qua lúc Trản Trản ngủ lấy đầu ngón chân cào cào lòng bàn chân mình, tưởng mình không biết.” “Hôm nay đánh với Trản Trản một trận, ảnh lại cho mình xuất chiêu trước, ra tay với mình thì chỉ dùng có một phần sức.” “Buổi chiều ngủ trên sofa, khi tỉnh lại thì ở trên giường.” … Nguyên Tư phụng mệnh xuống lầu mua dầu hào, trở về đúng lúc thấy Chu Trản gấp quyển nhật ký lại. Hai người bốn mắt nhìn nhau, trong mắt vừa có sự xấu hổ, vừa có tình cảm chân thành. Chu Trản bước tới, ôm Nguyên Tư thật chặt. Nguyên Tư đem mặt chôn vào vai anh, một lát sau mới nói “Anh đọc hết rồi?” “Ừ.” “Đừng cười em.” “Sao có thể?” “Em sợ sau này mình lại quên, nên mới làm một quyển nhật ký.” Nguyên Tư chậm rãi nói “Bệnh thần kinh tới đột ngột mà.” Con ngươi của Chu Trản co lại, để cậu ngẩng đầu lên, vẻ mặt căng thẳng “Có phải lại không khỏe không? Đau đầu? Hay là choáng váng? Không nhớ được chuyện gì? Chúng ta đi bệnh viện!” “Không phải! Anh Trản đừng vội.” Nguyên Tư kéo Chu Trản lại, “Em không sao, đầu không đau cũng không choáng váng, cái gì cũng nhớ.” “Không phải vừa rồi em nói sợ sau này lại quên? Anh còn tưởng rằng…” “Em sai rồi, không nói rõ ràng để anh lo lắng.” Nguyên Tư vòng tay lên hông Chu Trản, “Em bây giờ không bị gì cả, trái lại gần đây em cảm thấy hình như loáng thoáng thấy vài hình ảnh trong quá khứ.” Chu Trản vừa mừng vừa sợ “Thật sự?” “Thật.” Nguyên Tư cười tươi, “Có thể là do kiên trì động não giải đề, cũng có thể là ngẫu nhiên. Nói không chừng qua một thời gian nữa là em có thể lấy lại được ký ức. Anh Trản, em viết nhật ký là muốn đem mỗi một chuyện chúng ta trải qua bây giờ ghi nhớ lại, về sau có xảy ra chuyện gì hay không không ai nói chắc được, đúng không? Lỡ như, em là nói lỡ như. Lỡ như em lại vì biến cố gì đó mà mất đi trí nhớ, ít nhất em còn có quyển nhật ký này. Mở nó ra, là em biết ngay anh là người yêu của em, biết anh rất tốt với em.” Trái tim Chu Trản mềm mại, “Không có lỡ như.” Nguyên Tư lắc đầu, “Em cũng hi vọng không có lỡ như, em đã quên anh một lần, không muốn lại quên anh nữa. Nhưng chính là vì em đã từng quên anh nên em phải chuẩn bị trước. Anh chưa từng quên em, anh không hiểu rõ cảm giác này đâu.” Chu Trản ôm lấy Nguyên Tư, hồi lâu mới nói “Anh hiểu.” Từ khi quyển nhật ký bị bại lộ, Nguyên Tư không còn viết lén nữa, biết Chu Trản sẽ xem nên thường xuyên “Bí mật” ghi mấy câu bày tỏ ngọt ngào, ví dụ như “Trản Trản em yêu anh”, “Nhớ Trản Trản ghê”. Chẳng qua một thời gian sau, cách hành văn trong quyển nhật ký bắt đầu thay đổi, từ đơn thuần ngọt ngào bẻ cua sang “H văn ngọt ngào”. Nguyên Tư không còn buồn bã như lúc mới xuất ngũ nữa, biết trêu chọc Chu Trản, thỉnh thoảng còn đùa bỡn ỷ lại, tuy là lúc mặt đối mặt không dám cởi mở như vậy, nhưng lúc viết nhật ký lại không chút kiêng kỵ. “Trản Trản hôm nay liếm mình.” Chu Trản … “Bắp đùi bên phải của Trản Trản là nơi mẫn cảm nhất, mình mút một cái là cơ bụng ảnh sẽ căng cứng.” Chu Trản Không thể nào? “Hôm nay muốn cưỡi Trản Trản.” Chu Trản … Được. Quyển nhật ký trở thành thư tay, hai người đều chơi không thấy chán, một người viết một người xem, giống như đôi tình nhân lén lút trò chuyện bằng giấy thời học sinh. Mà ký ức, từng chút từng chút một được tìm về giữa những điều vặt vãnh hằng ngày. 27 tuổi năm ấy, Nguyên Tư dần dần nhớ lại rất nhiều chuyện sau khi nhập ngũ, lúc đầu chỉ là vài đoạn phim ngắn vụn vặt, sau đó từng chuỗi sự kiện được xâu lại với nhau, càng ngày càng rõ ràng hơn. “Lời nói dối” của Chu Trản tựa như bức tường cũ, bị bong tróc ra từng mảng, vỡ thành bột vụn trước mặt cậu. Nguyên Tư rốt cục nhớ lại, người mà kiên nhẫn — hoặc có lẽ là mặt dày theo đuổi trước đây không phải là Chu Trản, mà chính là bản thân cậu. Sự thật khiến người ta ngượng ngùng, tim cậu đập rộn lên, thậm chí muốn đánh nhau hay tìm cái lỗ chui vào, nấp thật kỹ không đi ra ngoài nữa. Thế nhưng so với xấu hổ thì càng nhiều hơn chính là cảm kích, cảm động. Ước chừng quá khứ càng sâu đậm thì nhớ nhung càng sâu vào trong xương tủy. Cậu ở trong lòng Chu Trản, mặt đỏ đến mang tai, vừa cười vừa khóc. “Anh gạt em, rõ ràng là em theo đuổi anh. Ban đầu em theo đuổi anh rất lâu, từ năm 18 đến 20 tuổi, hai năm đó! Ỷ lại anh thiên vị anh là em, vì anh mà chạy tới biên phòng làm lính trinh sát là em, bày tỏ cũng là em. Vậy mà anh dám tranh hết công lao. Quá bỉ ổi!” Chu Trản vuốt mái tóc dài ra không ít so với lúc cậu còn trong quân ngũ, cười hôn trán cậu, nhẹ giọng nói “Đúng vậy, anh bỉ ổi, nhân lúc em không nhớ ra tranh hết công lao lúc chúng ta ở chung.” “Anh Trản, anh quá đáng lắm rồi.” “Vậy anh Tư muốn phạt thế nào?” Nguyên Tư đem nước mắt chùi trước ngực Chu Trản, chống người ngồi dậy, nâng mặt của đối phương, thô lỗ hôn lên. Chu Trản nhắm mắt đáp lại, tùy ý dung túng cậu. Không ai hiểu rõ hơn Nguyên Tư, vì sao lúc đó Chu Trản lại nói ngược lại, nói dối chuyện ai theo đuổi ai, giống như hành vi “bỉ ổi” đó, cất giấu sâu trong lòng là sự lo lắng và nỗi bận lòng. Nguyên Tư sao có thể không hiểu được. Cậu bám gót Chu Trản, vì người đàn ông dịu dàng mạnh mẽ này mà thay đổi quỹ đạo nhân sinh, chẳng lẽ Chu Trản thì không? Cậu yêu Chu Trản. Chu Trản cũng yêu cậu. Một năm này, Nguyên Tư có nhiều hơn một quyển nhật ký, giống như quyển trước kia vừa dày vừa đẹp. Nhưng quyển kia là ghi lại điểm tốt của Chu Trản, còn quyển này là ghi lại những điểm “Xấu” của anh. Trên bìa viết hai chữ Trả thù. Chu Trản ước lượng quyển nhật ký to như cục gạch, hỏi “Cái gì đây? Thù hận giữa hai ta nhiều tới mức cần một quyển to như vầy?” “Nói không chừng có đó.” Nguyên Tư giật lại quyển sổ, mở ra cho Chu Trản xem. Điều thứ nhất trong quyển “Trả thù” Chu Trản cướp huân chương của mình! Chu Trản cười “Thù này rất lớn nha.” “Còn không phải sao?” Nguyên Tư nói “Cho nên mới viết ở trang đầu tiên, in đậm màu đen. Đỡ phải về sau anh lại gạt em.” “Sẽ không.” Chu Trản kéo cậu qua, ấm áp nói “Nếu đã nhớ thì sẽ không quên nữa. Trước đây em nói ghi nhật ký là để phòng ngừa biến cố, nhưng anh sẽ không để cho em gặp phải bất kỳ biến cố gì nữa.” Cho nên dù là “điểm tốt” hay là “điểm xấu”, cũng không cần ghi nữa. Nguyên Tư rũ mắt xuống, lông mi run run, mấy giây sau nói “Nhưng em muốn ghi.” Đôi mắt Chu Trản sâu thẳm. “Anh có sự kiên trì của anh, em cũng có.” Nguyên Tư giơ tay lên khẽ vuốt gò má Chu Trản “Em biết anh sẽ bảo vệ em, chỉ cần anh ở đây, em không cần phải sợ biến cố hay di chứng gì. Nhưng em muốn ghi lại thật kỹ cuộc sống của chúng ta, cho dù sau này già đi, em cũng không muốn quên anh đã rất tốt với em.” Chu Trản thở dài “Còn có thù vặt của chúng ta.” Nguyên Tư cong lên mắt lên, “Không sai!” Năm năm vội vã trôi qua, Chu Trản học được cách làm thiêu bạch phức tạp, Nguyên Tư thì đọc sách tới mức cận thị. Năm 28 tuổi, Nguyên Tư khăng khăng mở tiệm bán trái cây, còn muốn nuôi con trai, mỗi ngày kiên trì đọc sách động não, càng ngày càng có xu hướng trở thành học bá… Thời gian dài, chớp mắt đã đến năm thứ bảy. Chu Trản ngồi bên ghế sofa, sau khi dùng thuốc thì Nguyên Tư ngủ rất sâu, ngón tay anh lướt qua đuôi mày đối phương, nhẹ nói “Mau khỏi bệnh, bệnh nhân thì chỉ được húp cháo, khỏi rồi mới được ăn thiêu bạch.” Nồi cháo trên bếp phát ra tiếng ùng ục, Chu Trản đang muốn đứng dậy đi khuấy, thì chợt thấy điện thoại đặt trên bàn trà rung lên. Anh cầm điện thoại lên, đi vào nhà bếp đóng cửa lại rồi mới bắt máy. Bên đầu kia điện thoại, mẹ nói “Con trai, đã nhận được hàng chuyển phát nhanh chưa?” . . Quán Mì Tư Ca Chuyển ngữ Magic BeanThể loại Hiện đại, dịu dàng sủng nịch công X rộng rãi lạc quan thụ, cưng chiều lẫn nhau, ấm áp, có thịt, nhẹ nhàng, quân nhân, chuyện tình nhẹ nhàng sâu lắng vừa tình yêu đôi lứa vừa từng cảm đồng đội của đôi bộ đội đặc chủng. Trong hoạn nạn mới gặp được chân tình cũng giống như công và thụ. Trong một lần làm nhiệm vụ, thụ bị trọng thương sau đó mất trí nhớ nên tinh thần không ổn định. Công từ bỏ tương lai sáng rực, dứt khoát xuất ngũ cùng thụ, giúp thụ điều trị khôi phuc, hoạn nạn có về một đôi lính đặc chủng nghèo giải ngũ, không có tình tiết kịch tính, chỉ có nhẹ nhàng thoải câu chuyện tình yêu bình dị giữa ông chủ quán mì và ông chủ tiệm trái giá Sơ Hòa Tác giả Sơ Hòa Thể loại Hiện đại, dịu dàng sủng nịch công X rộng rãi lạc quan thụ, cưng chiều lẫn nhau, ấm áp, có thịt, nhẹ nhàng, quân nhân, HE. Chuyển ngữ Magic Bean wp hatdauthan Tình trạng Hoàn 20c 21/04/2019 ———- Giới thiệu Trong một lần làm nhiệm vụ, thụ bị trọng thương sau đó mất trí nhớ nên tinh thần không ổn định. Công từ bỏ tương lai sáng rực, dứt khoát xuất ngũ cùng thụ, giúp thụ điều trị khôi phuc, hoạn nạn có nhau. Truyện về một đôi lính đặc chủng nghèo giải ngũ, không có tình tiết kịch tính, chỉ có nhẹ nhàng thoải mái. Là câu chuyện tình yêu bình dị giữa ông chủ quán mì và ông chủ tiệm trái cây. Giải nghĩa tên “Quán mì Tư Ca” tên gốc là Tư Ca Tiểu Diện Tiểu diện mì sợi nhỏ, là một món ăn bình dân đặc sắc xuất phát từ Trùng Khánh, đa phần bán ở các quán ven đường hoặc cửa tiệm nhỏ. Mì này thường là mì chay, nguyên liệu nấu không có gì quý nhưng gia vị lại rất phong phú. Mì sợi dai, cay, rắc thêm chút rau xanh khiến hương vị rất ngon. Cũng là một trong những món ăn hàng đầu người Trùng Khánh chọn làm bữa sáng. Theo wiki ——– Review by Nguyên Trần Sơ Hòa là tác giả chuyên viết chuyện tình của những anh lính bộ đội đặc chủng sau khi xuất ngũ như Chim hoàng yến bị quản hư, Bạn đời và súng, v…v…. Truyện của chị ngắn, nhưng cảm xúc không hề mỏng. Hôm nay tôi muốn chia sẻ với các bạn truyện hơi ngắn mà tôi vừa đọc xong Quán mì Tư Ca. —- “Ông chủ tên Trản, vậy sao tên tiệm lại là Quán mì Tư Ca’?” “Vì sao “Tư Ca” chỉ bán mì cay và mì chay?” —- Câu chuyện là khúc tình ca của 2 ông chú bước vào ngưỡng cửa 30, mà theo Nguyên Tư nói “Đàn ông ba mươi là một cành hoa” – ông chủ tiệm mỳ Tư Ca và ông chủ tiệm trái cây Trản Trản. Chu Trản và Nguyên Tư, vào năm 18 tuổi quyết định hiến dâng cả tuổi trẻ cho đất nước, cho quân đội. Chu Trản vì mục tiêu tiến vào đoàn bộ đội đặc chủng, còn Nguyên Tư vì cảm thấy siêu ngầu và không muốn ăn nhờ ở đậu nhà dì nữa. Có lẽ Nguyên Tư thích Chu Trản ngay từ cái nhìn đầu tiên mất rồi. Lý do Nguyên Tư thích Chu Trản hẳn là vì anh nấu ăn siêu ngon – trong các món ăn ở căng tin quân đội, cậu có thể dễ dàng nhận ra món nào anh nấu – và lý do nữa quan trọng không kém đó là anh đẹp trai, lại còn giỏi đánh đấm. Từ đấy mở ra công cuộc theo đuổi ngốc nghếch, ấu trĩ chủ trương đi đầu chính là “mặt dày”. Cậu đòi anh nấu món này món nọ, đòi anh nấu ăn riêng, theo anh đến biên phòng, đòi nằm giường bên trên anh, cố ý nằm dài trên đùi anh, cố ý cọ vào ciu ciu ≖‿≖ …. và rồi theo anh tiến vào đoàn bộ đội đặc chủng. —- “Ngày mai anh nhất định phải làm thịt heo xắt sợi và sườn kho đó, chúng ta hẹn rồi nha!” “Cánh gà chiên tiêu, tỏi giã thịt luộc, thịt om cà tím!” “Sườn heo chua ngọt, cá rô phi hấp cà, gà luộc cắt lát, cật heo xào, thiêu bạch!” —- Nguyên Tư và Chu Trản, vào năm 19 tuổi bắt đầu tiến vào đoàn bộ đội đặc chủng Chim Ưng. Chu Trản phát hiện ra Nguyên Tư trong mắt anh cứ sáng lấp lánh, sáng ngời ngờ, sao mà xôn xao, sao mà rung động. Chu Trản và Nguyên Tư, năm 20 tuổi, chính thức trở thành một người lính đặc chủng, trao cho nhau nụ hôn đầu, chính thức trở thành một cặp người yêu. Nguyên Tư trở thành lính phá mìn, Chu Trản trở thành lính đột kích, hoàn thành nhiệm vụ và bảo vệ Nguyên Tư. Năm Nguyên Tư 25 tuổi, quả bom trên người đồng đội Khổng Nhiễm chỉ còn 5 phút nữa sẽ phát nổ, cậu phá được, nhưng thời gian hết mất rồi. Khổng Nhiễm chết, Nguyên Tư mất trí nhớ, chỉ nhớ mỗi cảnh tượng Khổng Nhiễm nổ tung, mắc chứng trầm cảm, bất cứ lúc nào cũng có thể tự sát. Chu Trản 25 tuổi, lính đặc chủng ưu tú, con đường thăng quan tiến chức rộng mở, quyết định xuất ngũ chăm sóc Nguyên Tư thần kinh không bình thường. Sau đó hai người bắt đầu cuộc sống với quán mì nho nhỏ, căn hộ be bé. Nguyên Tư vẫn vậy, Chu Trản xót cậu, không để cậu đi làm, giữ ở nhà chăm bẵm. Cứ như thế, Nguyên Tư tiếp tục tan chảy lần 2. —- Chu Trản nói “Chuyện trước kia không phải anh đã kể cho em nghe rồi sao?” “Nhưng em vẫn không nhớ được. Như vậy thì giống như nghe kể chuyện tình yêu của người khác.” Nguyên Tư dừng lại trong chốc lát, hít sâu một hơi “Em nhất định phải nhớ.” “Tại sao?” “Bởi vì em lại thích anh rồi.” “Em rất muốn biết, lần trước lúc thích anh em mang tâm trạng gì, là giống như bây giờ, hay là ngây ngô dễ thương hơn.” Nguyên Tư nói rất nghiêm túc, “Đó là tình yêu của em, em muốn tìm về.” —- Lội ngược dòng quay về mạch truyện chính, đó là năm 2 người 30 tuổi, Nguyên Tư lấy lại trí nhớ của mình, quyết định mở thêm cửa hàng trái cây Trản Trản, nuôi một chú samyoned trên “Con trai”. Ngày ngày Chu Trản dậy lúc 4h40, chuẩn bị đồ ăn sáng để 5h Nguyên Tư dậy có cái ăn, sau đó đánh con xe cà tàng đến chợ đầu mối nhập trái cây. Không giống Tưởng Ngự Hành và Sầm Duật trong Chim hoàng yến bị quản hư, có gia thế có tiền tài, xuất ngũ không lo ăn lo mặc, anh Tư và Trản Trản thực sự rất nghèo, tiền làm ra để tiêu, để dành và để một phần phòng lúc Nguyên Tư phát bệnh – đúng vậy, Chu Trản vẫn lo Nguyên Tư sẽ lại quên mất, anh bị ám ảnh quá rồi, đến mức Nguyên Tư chỉ hơi cảm thôi, anh sẵn sàng phóng ra ngoài giữa đêm xếp hàng lấy số khám bệnh cho cậu. Nguyên Tư thương anh lắm, từ lúc không nhớ gì đã thương anh, bắt anh chỉ được bán 2 món mì, làm nhiều quá sợ anh mệt. 2 ngày cuối tuần cậu sẽ lo hết mọi việc trong nhà, rồi làm trái cây trộn cho anh, bóp chân cho anh. Tình yêu của 2 người êm ả, nhẹ nhàng, mà khiến tôi đọc rồi chỉ chực khóc. —- Chu Trản dọn dẹp thư phòng đã phát hiện ra quyển nhật ký của cậu học sinh tiểu học này. Trang bìa quyển sổ viết Trản Trản rất tốt với mình. Ngón tay Chu Trản run lên, càng lật về sau ngực càng nóng, ngay cả hốc mắt cũng bắt đầu đỏ lên. Những chuyện liên quan tới anh, Nguyên Tư hầu như đều viết xuống, vụn vặt đến mức làm người ta bật cười. Nhưng anh lại không cười nổi. “Trản Trản rời nhà rất sớm, lo mình ngủ dậy không mang vớ nên hay nhẹ chân nhẹ tay giúp mình mang trước, lòng bàn tay của ảnh rất ấm.” “Tối qua tản bộ thấy bên đường có bán món tiết canh, rất muốn ăn nhưng Trản Trản nói bẩn, nhưng hôm nay lại nấu cho mình ăn, rất ngon.” “Trản Trản nói mình rất giống học bá.” “Tối hôm qua lúc Trản Trản ngủ lấy đầu ngón chân cào cào lòng bàn chân mình, tưởng mình không biết.” “Hôm nay đánh với Trản Trản một trận, ảnh lại cho mình xuất chiêu trước, ra tay với mình thì chỉ dùng có một phần sức.” “Buổi chiều ngủ trên sofa, khi tỉnh lại thì ở trên giường.” “Trản Trản hôm nay liếm mình.” “Bắp đùi bên phải của Trản Trản là nơi mẫn cảm nhất, mình mút một cái là cơ bụng ảnh sẽ căng cứng.” —- —- Tình yêu của hai người giống như cuộc tuyển chọn đặc huấn. Đặc huấn coi trọng thành quả, thi đấu trước đó chỉ là một cánh cửa. Tình yêu cũng vậy, ai theo đuổi ai, ai thích ai trước, thì lúc nắm tay nhau đã không còn quan trọng. Quan trọng là sau khi nắm tay nhau, đừng ai buông tay đối phương ra. —- Có 20 chương thôi, không có gì nhiều để spoil cả, nhưng cảm xúc thật nhiều thật nhiều. Tôi không phải người dễ xúc động nhưng càng đọc càng thấy hốc mắt nóng bừng. Truyện thực sự rất ngọt ngào, rất ấm áp, ấm đến mức đổ mồ hôi mắt luôn இ﹏இ`。 Thực sự rất thích hợp cho bạn trẻ nào vừa đọc những bộ truyện dài thườn thượt, cần một hòn đá để cân bằng cảm xúc, chắc chắn không làm bạn hối hận. ——- Link Link wattpad CHÍNH CHỦ Cùng đọc truyện Quán Mì Tư Ca của tác giả Sơ Hòa tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại ngữ Magic BeanThể loại Hiện đại, dịu dàng sủng nịch công X rộng rãi lạc quan thụ, cưng chiều lẫn nhau, ấm áp, có thịt, nhẹ nhàng, quân nhân, chuyện tình nhẹ nhàng sâu lắng vừa tình yêu đôi lứa vừa từng cảm đồng đội của đôi bộ đội đặc chủng. Trong hoạn nạn mới gặp được chân tình cũng giống như công và thụ. Trong một lần làm nhiệm vụ, thụ bị trọng thương sau đó mất trí nhớ nên tinh thần không ổn định. Công từ bỏ tương lai sáng rực, dứt khoát xuất ngũ cùng thụ, giúp thụ điều trị khôi phuc, hoạn nạn có về một đôi lính đặc chủng nghèo giải ngũ, không có tình tiết kịch tính, chỉ có nhẹ nhàng thoải câu chuyện tình yêu bình dị giữa ông chủ quán mì và ông chủ tiệm trái cây.

quán mì tư ca